Cha chạy xe ôm nuôi ước mơ âm nhạc của người con khiếm thị


Đã 3 năm nay, ngày ngày, tại Ký túc xá Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam, anh nông dân Nguyễn Văn Hạnh (SN 1960, ở thôn Thọ Vực, xã Vĩnh Ninh, huyện Vĩnh Lộc, Thanh Hóa) sau những lúc đưa con trai đi học lại làm xe ôm và nhặt ve chai để kiếm tiền chi trả tiền thuốc cho con.

Loading...

Tôi gặp em Nguyễn Văn Linh trong buổi hòa nhạc kỷ niệm 70 năm chiến thắng phát xít do Đại sứ quán Nga tại Việt Nam tổ chức. Ban nhạc “Hy vọng” của các cháu khiếm thị mà Linh là người thổi sáo được mời đến biểu diễn. Trong khán phòng lộng lẫy, giữa những vị khách châu Âu, trông Linh với cây sáo trong tay mảnh dẻ như một cây phong non. Rồi từ cây sáo vang lên giai điệu ngọt ngào ấm áp khiến các bạn nước ngoài thán phục. Phía xa là một người đàn ông nhỏ bé đen sạm ngồi đăm chiêu, đó là anh Nguyễn Văn Hạnh – bố Linh đi theo để giúp đỡ.

Cha chay xe om giup con khiem thi nuoi uoc mo am nhac

Ngày ngày, sau giờ học ở nhạc viện, Linh được bố chở đến bệnh viện để chạy thận. T.V

Thanh Hóa, gia đình anh Hạnh làm nông, nhà có 2 con trai, cháu đầu là Nguyễn Văn Tùng (SN 1989) và cháu thứ 2 là Nguyễn Văn Linh (SN 1990). Linh từ lúc mới sinh ra đã bị khiếm thị. Năm 2002, Linh xin vào học văn hóa ở Trường Nguyễn Đình Chiểu (Hà Nội). Ở đây cháu được học văn hóa và tham gia chơi sáo trúc cùng đội văn nghệ của trường. Khả năng âm nhạc của Linh tiến bộ khá nhanh. Năm 2009, Linh thi đỗ khoa nhạc cụ truyền thống – bộ môn sáo trúc của Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam. Từ đây Linh chuyển sang sống và học âm nhạc tại nhạc viện, đồng thời vẫn tiếp tục đi học văn hóa. Rồi Linh được mời tham gia trong ban nhạc “Hy vọng” (dành cho học sinh khiếm thị) của thầy Tôn Thất Triêm. 

Không may, một tai họa lại tiếp tục xảy ra với Linh và cả gia đình. Cách đây 3 năm (2012), Linh bị suy thận và thường xuyên phải vào bệnh viện để chạy thận. Do đó, từ 3 năm nay anh Nguyễn Văn Hạnh phải ra ở hẳn ngoài Hà Nội để giúp con đi học, đi chạy thận. Cũng may nhà trường cho bố ở chung cùng con trong ký túc xá, bảo hiểm cũng chi trả cho tiền chạy thận, anh chỉ phải chi trả tiền ăn uống của hai bố con và mua thuốc cho con. Anh Hạnh cho biết: “Mỗi tháng tôi phải kiếm cho được 7 triệu đồng. 2 triệu tiền ăn uống cho 2 bố con (cháu ăn theo chế độ ăn kiêng), 5 triệu tiền thuốc cho cháu”.

Anh Hạnh kể: “Hồi mới ra Hà Nội, do chưa biết đường, để có tiền tôi phải đi nhặt ve chai và nhặt rác. Một thời gian quen dần, tôi chuyển sang làm xe ôm ngay trước cửa nhạc viện. Ngày mới đi làm tôi cũng bị cánh bảo kê bắt nạt đòi ăn chặn nhiều lần. Nhưng rồi có nhiều người tốt bụng, biết hoàn cảnh của tôi đã can thiệp nên cánh bảo kê cũng thôi. Hiện tại một tháng tiền xe ôm của tôi cũng kiếm được khoảng 3 triệu đồng, còn lại 4 triệu thì trông vào hậu phương trong quê gửi ra”.

Vợ anh Hạnh ở nhà nuôi lợn, cấy mấy sào thóc. Cũng may, con lớn của anh chị đã tốt nghiệp đại học, bây giờ về quê để giúp đỡ mẹ và đi làm kiếm tiền gửi ra cho bố.

Loading...