“Lão nông” quyết đi đòi bằng được công lý cho 8 vạn cây keo bị xã “hành quyết”


Từ cái sai của chính quyền xã Thăng Bình (huyện Nông Cống, Thanh Hoá) khi tự quyết định ký hợp đồng cho hộ ông Vũ Doãn Hạng (thôn 9, xã Thăng Bình) thuê thầu 15 năm trên đất nông nghiệp cho đến việc đồng ý cho hộ ông Hạng làm trang trại, được tự lựa chọn cây trồng sai quy định…, “cái kết đau khổ” đã đổ lên đầu hộ dân khi chính quyền xã này bào chữa cái sai của mình bằng việc cho người “hành quyết” hàng vạn cây keo lai.

Loading...

Bỗng dưng nghèo rớt, trở thành con nợ

Trong căn nhà trông có vẻ khang trang kiên cố, nhưng lại trống huơ, trống hoác, không thứ tiện nghi gì đáng giá, ông Hạng ngậm ngùi cho biết, năm 2007, ông nhận thầu từ UBND xã Thăng Bình diện tích 40.260m2, thời hạn 15 năm, để làm kinh tế, với quyền được lựa chọn loại hình sản xuất, kinh doanh phù hợp trên số diện tích đấu thầu như trồng lúa, trồng đay, trồng cói, nuôi thả cá lúa hoặc mở trang trại chăn nuôi, làm nhà… Sau khi nhận thầu, hộ ông Hạng đã tổ chức canh tác trồng lúa, đào ao thả cá… và được UBND huyện Nông Cống cấp Giấy chứng nhận trang trại ngày 12.10.2008. Bấy giờ, ông Hạng có tận dụng diện tích không giao (là đất cồn mã, đất có địa thế cao) bỏ hoang để đầu tư trồng cây keo lai. Thu hoạch được 2 vụ đầu suôn sẻ thì đến vụ thứ 3 (năm 2009), UBND xã bất ngờ cho người cưỡng chế, chặt bỏ toàn bộ số cây lâm nghiệp mà ông Hạng đã trồng.

Bà Nguyễn Thị Thành (vợ ông Hạng) chua xót khi khu trang trại một thời với vạn cây keo xanh nay chỉ còn là đám đất hoang.

Không dừng lại ở đó, 5 năm đầu, do trồng lúa không hiệu quả, ông Hạng đã làm đơn gửi UBND xã xin được chuyển đổi cây trồng nhưng không được giải quyết. Nghĩ là chẳng ảnh hưởng gì, ông đã chủ động chuyển đổi sang trồng cây keo lai. Bẵng đi một thời gian, khi cây đã lên xanh tốt, đến ngày 13.12.2013, chính quyền xã Thăng Bình lên kiểm tra và yêu cầu phải phá bỏ toàn bộ diện tích keo đã trồng trong thời hạn 7 ngày. Ông Hạng đau đớn cho biết, “khi trồng và báo cáo lên xã thì họ không nói gì, trong hợp đồng thầu tôi cũng được lựa chọn cây trồng thích hợp, nhưng khi cây trồng đã xanh tốt thì họ bảo nhổ bỏ. Nói thì dễ, gần 8 vạn cây keo để xanh tốt như vậy, phải đổ mồ hôi, công sức cũng như hàng trăm triệu đồng đầu tư vào đó, bảo phá bỏ là phá bỏ ngay bỏ được ư!?”.

Khi ông Hạng còn đang ngần ngừ trước thông báo của chính quyền, đến ngày 13.3.2014, UBND xã Thăng Bình đã huy động lực lượng dân quân, công an đang tâm chặt phá gần 8 vạn cây keo lai (gồm nhiều cây 1 năm tuổi, 2 năm tuổi và hàng vạn cây keo non) trong sự đau đớn, ngỡ ngàng của gia đình ông.

Đến nay, số tiền nợ ngân hàng trăm triệu đồng để đầu tư trồng keo vẫn còn đó, ông cùng con cái đang phải từng ngày chắt bóp chi tiêu để trả lãi nợ ngân hàng. Khu trang trại từng một thời gắn với bao dự định làm giàu của ông nay chỉ còn là mảnh đất hoang, trâu bò quần phá. “Lo cho các cháu đang tuổi ăn tuổi học, nhưng vì hoàn cảnh nợ nần, một cháu đã phải nghỉ học đi làm thuê, hai đứa con nhỏ cũng chẳng biết tương lai thế nào?”, ông Hạng lo lắng.

Ngôi nhà tại khu trang trại hộ ông Hạng nay bỏ hoang hư hỏng vì không có tiền đầu tư. 

Xã làm sai… dân lãnh đủNgày 19.9.2014, UBND tỉnh Thanh Hoá ra Quyết định số 3041/QĐ-UBND nêu rõ, Hợp đồng số 01/2007/HĐ-UBND ngày 01/02/2007 đã thực hiện không đúng với các quy định của pháp luật, cụ thể: Thứ nhất, việc lập hợp đồng, UBND xã Thăng Bình căn cứ Pháp lệnh Hợp đồng kinh tế ngày 25.9.1989 nhưng pháp lệnh này đã hết hiệu lực từ ngày 01.01.2006 theo Nghị định số 45/2005/QH11 ngày 14.6.2005 của Quốc hội. Thứ hai, thời gian cho thuê thầu 15 năm là không đúng với quy định tại khoản 5, Điều 67 Luật Đất đai năm 2003; khoản 2, Điều 74 Nghị định số 181/2004/NĐ-CP ngày 29.10.2004 của Chính phủ thi hành Luật Đất đai. Như vậy, UBND xã Thăng Bình chỉ được phép cho thầu không quá 5 năm. Thứ ba, thời điểm ký hợp đồng, xã Thăng Bình đã có bản đồ địa chính nhưng trong hợp đồng lại không thể hiện rõ vị trí số tờ, thửa trên bản đồ nên không xác định được mục đích sử dụng cụ thể trên từng thửa đất. Thứ tư, diện tích cho thuê thầu phần lớn là đất lúa nhưng UBND xã Thăng Bình lại cho phép hộ ông Hạng được lựa chọn loại hình sản xuất khác như trồng đay, cói, thả cá, làm nhà ở, chuồng trại chăn nuôi… và các công trình phục vụ sản xuất khác là sai.

Bên cạnh đó, trong công tác quản lý Nhà nước, năm 2013, hộ ông Hạng trồng keo trên diện tích đất trồng lúa, UBND xã Thăng Bình đã phát hiện sự việc nhưng không có biện pháp ngăn chặn kịp thời, chỉ tiến hành lập biên bản khi hộ ông Hạng đã trồng xong. Hơn nữa, dù hợp đồng năm 2007 không đúng quy định nhưng năm tiếp theo UBND xã Thăng Bình không tiến hành huỷ bỏ, ký lại hợp đồng… Kết luận cũng nêu rõ, hộ gia đình ông Hạng thuộc đối tượng hộ cận nghèo của xã, gia đình đông con.

Mặc dù việc trồng cây lâm nghiệp trên đất lúa là sai phạm, nhưng ông Hạng đã phải đầu tư vốn vào để sản xuất, khi xã xử lý cây trồng sẽ không có kết quả thu hoạch, hoàn vốn đầu tư, gây ảnh hưởng đến đời sống hộ gia đình. Mặt khác, việc hộ ông Hạng trồng cây keo một phần cũng xuất phát từ việc ký hợp đồng không đúng quy định, vì vậy UBND xã Thăng Bình cũng có phần trách nhiệm. Từ đó, nên căn cứ định mức kinh tế, kỹ thuật để xem xét hỗ trợ tài chính cho hộ ông Hạng, để gia đình giảm bớt khó khăn về kinh tế.

Tuy nhiên, tại Báo cáo số 08/BC-UBND ngày 02/02/2015 của UBND xã Thăng Bình đưa ra mức hỗ trợ cây giống cho diện tích chỉ là 2,7 ha (?) cùng số tiền vận chuyển, hỗ trợ kinh phí tổ chức cưỡng chế với tổng hỗ trợ là 9.245.000 đồng (kèm điều kiện, do ngân sách xã hiện tại khó khăn nên sẽ hỗ trợ vào vụ 5.2015 trừ vào tiền thuê đất theo hợp đồng khoán vụ là 1 tấn 81 kg thóc). Ông Nguyễn Thanh Tùng – Chủ tịch UBND xã Thăng Bình – bao biện: “Chúng tôi đã làm đúng quy trình trước khi cưỡng chế. Hợp đồng cho thầu 15 năm là sai quy định, khi tôi lên chủ tịch cũng đã yêu cầu ký lại hợp đồng nhưng do không có bản lưu nên không thể đem ra đối chứng”. Đồng thời, ông Tùng nhấn mạnh, mức hỗ trợ theo định mức kỹ thuật như vậy là đã quá ưu ái cho hộ gia đình ông Hạng (định mức 1.000 đồng/cây).

Bỏ ra đầu tư cả trăm triệu đồng, chưa kể công xá, thế nhưng đổi lại chỉ là số tiền hỗ trợ hơn 9 triệu đồng nhỏ nhoi (quy thóc). Quá bất bình trước cách xử lý thiên lệch, đến nay, hộ ông Hạng vẫn chưa thống nhất mức bồi thường hỗ trợ trên. Hiện diện tích đất thầu trang trại đang bỏ hoang còn nợ ngân hàng thì không biết lấy gì để trả, ông Hạng chỉ còn nước làm đơn khiếu kiện gửi đến các cơ quan chức năng mong sớm vào cuộc tìm lại công bằng.

Loading...